Với bà Hồng, cái duyên đưa các em đến với ngôi nhà này rất đỗi tự nhiên. Thời điểm đó, bà Hồng mới 26 tuổi. Sau khi xem buổi biểu diễn ca nhạc của các em khiếm thị, bà đã quyết định dành phần đời còn lại gắn bó với những đứa trẻ kém may mắn ấy. Mặc cho cha mẹ khuyên can, ngăn cản, năm 1987, bà từ Quảng Nam vào Thành phố Hồ Chí Minh mang theo mong ước của mình. Từ năm 1990 – 1995, bà theo học chuyên ngành giáo dục trẻ em đặc biệt do một tổ chức nước ngoài đào tạo. Sau đó, bà tiếp tục theo học các khóa sư phạm tại Thành phố Hồ Chí Minh để hoàn thiện kiến thức cũng như kỹ năng dạy học cho trẻ đặc biệt ở các trung tâm, trường khuyết tật.
Năm 1999, bà đọc báo và biết rằng ở Tây Nguyên chưa có trường dành riêng cho trẻ khuyết tật. Bỏ xứ phồn hoa, bà chọn Gia Lai làm điểm dừng chân. Những đứa trẻ bị khiếm khuyết được bà nhận dạy dỗ, chăm sóc trong Nhà thờ Đức An. Sau này khi số lượng trẻ ngày càng tăng, bà thuê ngôi nhà tại số 57 Trần Nhật Duật và gắn bó cho đến bây giờ.
Dạy dỗ một đứa trẻ bình thường đã khó, với những đứa trẻ đặc biệt này, công việc lại vất vả bội phần. Thế nhưng hơn 30 năm gắn bó, bà Hồng chưa một lần nghĩ sẽ ngưng làm công việc này. “Có lẽ do tôi đã gạt bỏ được hết những vướng bận thường ngày mà dành hết tình thương cho lũ nhỏ đặc biệt nên không cảm thấy chán nản, buồn phiền. Rất nhiều cô giáo muốn đến giúp đỡ nhưng chỉ một thời gian rồi từ bỏ bởi thật sự công việc này rất khó. Chỉ có 1 người còn bám trụ đến tận bây giờ, đó là bà Nguyễn Thị Ngọc Lan (56 tuổi, ở đường Quyết Tiến, thành phố Pleiku). Bà Lan đã dành 20 năm cuộc đời để cùng tôi chăm chút cho từng đứa trẻ ở lớp học đặc biệt này”- bà Hồng chia sẻ.

SFC Charity